Thứ Bảy, 15 tháng 11, 2025

Thơ /Tiểu như như

 

Thanh Lọc « Nhân »
 
Hởi đấng chí tôn Ngài đã đến
Nơi khu ‘Rừng Phúc’ ở phương Đông
Âm thầm, tĩnh lặng truyền Công Pháp
Cứu độ chúng sinh cõi bụi hồng… 

Sân, si, tham đắm thời mạt thế
Xa lìa chân thể chúng sinh linh
Quỷ, ma bức hại người tỉnh thức
Giáo điều, luận đỏ chống Thần minh! 

Tà gian điên đảo tràn nhân thế
Thiên tai, thảm họa đến khôn ngần
Phồn vinh giả tạo cùng tan biến
Thiện, ác, giả, chân bóng theo hình! 

Vũ trụ càn khôn cùng rung chuyển
Kỷ nguyên thanh lọc đã vận hành
Gạo, trấu, dữ, hiền sàng Nhân Quả
Tây, bắc, đông, Nam sóng trào dâng! 

Nước tràn, lửa cháy khắp muôn phương
Thắp ngọn đèn Tâm giữa tai ương
Quỷ ma, giặc đỏ hồi chung kết
Công lý Thượng Thiên thanh lọc NHÂN! 

Tiểu như như
2025

Thứ Tư, 18 tháng 6, 2025

                                                          
NGÀY TRẦN GIAN TRÔI

 

Thứ Ba, 11 tháng 6, 2024

Thơ Cát Tưởng

 

GỌI MÙA 

Bâng khuâng tình buồn nhớ tới đàn

Nô đùa từng bọt sóng lang thang

Nhạc khúc gió bay vàng cánh lá

Nghe như hồn vọng giữa chiều hoang. 

Chưa phai tình nhẹ bóng còn vương

Thu tiển hồn Đông gót mộng thường

Trôi trong muôn nẻo đời dâu bể

Đôi cánh hoàng hôn nhuộm khói sương.

Cát Tưởng

Chủ Nhật, 28 tháng 4, 2024

NHẠC/TT.QHTK /Cát Tưởng

 

TƯỞNG NỆM 

30.04.1975
30.04.2024

THIÊN THU LỆ MẸ


Sáng tác Trình bày: Cát Tưởng
Hòa âm: Nguyễn minh Châu



THƠ

 

Vinh Nhục giả !


Mấy mươi năm mang kiếp đời lưu lạc

Mấy mươi năm thao thức chốn tha phương !

Có hoang mang bạc màu tang tuyết phủ

Có ưu tư lạnh buốt cõi hoàng hôn.

Đeo mang chi cảnh tình đời phiêu dạt

TỰ DO ơi ! Hai chữ giác máu xương !

TỰ DO ơi ! xanh biển đỏ hoang đường

Hư vô vọng tiếng hồn oan kêu khóc.

Sao nắng ấm cau mày ‘Xuân đen’ nọ

Phố phường nay bàn ghế chỏng chơ than

Mắt đèn đêm thành mắt Đỏ sài lang !

Âm u bám từng cửa nhà, thôn xóm

Mấy mươi năm dài neo viễn xứ

Những buồn vui nặng khuất lấp phôi phai

Mấy mươi năm trăn trở chốn trần ai

Đâu đất Mẹ mỏi mòn trông xa mãi !

Kìa núi non ruộng đồng xanh còn thắm

Quê hương buồn nặng gánh dãy trường sơn

Bắc, Trung, Nam Oan liền mối nào hơn !

Sao vàng phất màu cờ tang xiềng xích.

Quê hương đó vẫn đêm ngày thổn thức

Những mặt người ray rức nỗi âu lo

Đầu dối chân cúi mặt chốn quanh co

Vinh cũng giả mà Nhục cũng giả !!   

Lạc Việt


Thứ Hai, 9 tháng 10, 2023

SINH HOẠT VĂN HỌC NGHỆ THUẬT
HƯƠNG MÙA HẠ
        Tiếp theo sinh hoạt thường niên bầu ban chấp hành của CLBVH Paris vào tháng tư vừa qua. Ngày 29-06-2014, buổi sinh hoạt VHNT được tổ chức ở Vitry Sur Seine với chủ đề Hương Mùa Hạ. Ngoài những khuôn mặt thường xuyên hiện diện trong giới sinh hoạt Văn Hóa và Cộng Đồng người Việt ở Paris, đặc biệt có thêm một số người trẻ đến tham dự được giới thiệu lần lượt như sau : GsTs Trần văn Cảnh, GsTs Trần Văn Thu, GsTs Phạm Đình Liên, GsTs Âm nhạc Quỳnh Hạnh, Gs Nguyễn Bảo Hưng, Gs Võ Hùng Anh, Gs Trịnh Khải, Gs Nguyễn Quý Toàn, Gs Hoàng Lan Hương, Gs Bửu Phôi, Kỹ sư Đỗ Hữu Hứa, Kỹ sư Nguyễn Thế Tâm, Kỹ sư Lê Minh Triết, Bác sĩ Huỳnh Trung Nhì, Bác sĩ Phan Khắc Tường, Niên trưởng hướng đạo Ông Châu Văn Lộc, Nhà văn, nhà báo Dương Văn Lợi, Nhà văn Hồ Trường An, Nhà văn Trần Trung Quân, Nhà biên khảo Trần Tam Nguyên, Nhà biên khảo Mỹ Phước Nguyễn Thanh, Nhà thơ Phương Du Nguyễn Bá Hậu, Nhà thơ Quỳnh Liên Cao Văn Chiểu, Nhà thơ Đỗ Bình, Nhà thơ Âu Dương Trọng Lễ, Nhà thơ Trịnh Cơ, Nhà thơ Thanh Vân, Nhà thơ Hà Lệ Thu, Nhà thơ Nguyễn Hà Thân Thanh, Họa sĩ Nguyễn Đức Tăng, Nhạc sĩ Quách Vĩnh Thiện, Nhạc sĩ Cát Tưởng, Nghệ sĩ Thúy Hằng, Nghệ sĩ Minh Cầm, Ca sĩ Kim Thu, Ca sĩ Tuyết Dung, Ca sĩ Hải Yến, Bà Trần Bạch Sương đại diện Tạp chí văn học Nguồn, Mây Thu đại diện Tam Cá Nguyệt San Cỏ Thơm .v.v.

 

RU HỒN BIỂN NHỚ



ALBUM / RU HỒN BIỂN NHỚ

     
   
    
    
    


Thứ Bảy, 2 tháng 7, 2022

VĂN - TNKH

 HẠNH PHÚC


Cuộc đời thật ngắn qúa, vâng ngắn quá…Khi mà hạnh phúc đứng cạnh ta, choáng ngợp trái tim ta… Ôi ! sao mình thật bé nhỏ, nghèo nàn  trước chiếc áo lộng lẩy, muôn màu, tuyệt sắc của chân dung hạnh phúc ! Và thoắt nhanh … Khi đôi tay ta trở nên vụng về, yếu ớt,  chới với đuổi theo…Đôi cánh hạnh phúc chợt vút bay cao, mỗi lúc một xa, xa hút dấu… Cho đôi chân qụy ngã, chậm chạp lê từng bước mòn, nghe đường bổng than van, sỏi đá ngậm ngùi, nghe đời thoắt ru đưa cỏ lá thì thào, như đang thầm hối tiếc cho người, hay cho ta, vừa vuột mất "một cái gì đó", dù biết là vô giá, nhưng không thể giữ được, « hạnh phúc » ơi !
 
Và hắn trở về ngồi lặng lẽ, bất động, lắng nghe nhịp đập của trái tim, ngoài kia màn đêm đang từ từ phủ khắp không gian im vắng. Tất cả mọi vật chung quanh dường như trở nên thừa thải, vướng viú, hắn cố lắng nghe chính mình, thầm nghỉ rằng lòng sẽ đau ghê lắm, nhưng thật lạ lùng, sao chỉ nghe trong hồn mình một sự trống rỗng, im lặng đến tận cùng… như một cánh đồng sau cơn giông tố, như một thửa ruộng bỏ  hoang không người chăm sóc, nằm đó phơi mình cùng tuế nguyệt. Hắn thử tìm xem "nổi đau" đang khuất lấp nơi đâu trong những ngóc ngách của tâm hồn, vì không thể tin rằng sau khi đánh mất cái hạnh phúc mà hắn trân quý như chính sự sống của mình mà lại không bị khổ sở, điêu đứng ! Nhưng sau những giờ phút cố gắng tìm tòi, mệt mỏi, vâng chỉ còn lại sự mệt đuối vì tận dụng năng lực của trí nghỉ để tìm kiếm một « ảo tưởng » ?!

Thứ Sáu, 24 tháng 6, 2022

VĂN - TNKH


PHỨC CẢM

Hiền đã ở nhà bạn mấy ngày rồi, vì muốn tránh mặt Trung chồng cô. Suốt mấy ngày nay điện thọai cầm tay cứ  tha hồ mà réo liên tục, nhưng hình như trong lòng Hiền đang xảy ra sự mâu thuẩn. Một nửa dường như mong chờ, một nửa lại sợ phải nghe ! Có khi cầm lên rồi lại tần ngần bỏ xuống, mặc dầu có vẻ vô cùng bức rức. Từ buổi sáng thức dậy là cô đã bồn chồn, thẩn thờ… Cũng dễ hiểu, bởi vì Hiền lo lắng và nhớ bé Quyên. Lúc vội vã ra đi, H rất muốn đem con bé theo nhưng không cách nào được, vì Trung sẽ không bao giờ để Hiền đem con đi. Anh ta rất cưng bé Quyên, hơn nữa, anh thừa hiểu là ngày nào đứa trẻ còn trong tay mình thì cho dù giữa hai vợ chồng có sứt mẻ trầm trọng đến đâu chăng nữa thì Hiền cũng không thể bỏ con, và dĩ nhiên không thể rời khỏi anh ta được. Như vẫn thường xảy ra trước đây.
Trong căn phòng khách nhỏ, ấm cúng, vào một buổi chiều mùa xuân. Linh ngồi đối diện và chăm chú lắng nghe bạn, Hiền với giọng trầm buồn đang kể lại những diễn biến, nguyên nhân vì sao cô đã phải trốn chạy khỏi cái hạnh phúc ao tù đã giam giữ mình hơn mười năm qua… Linh đã đi từ ngạc nhiên này qua ngỡ ngàng khác… Không ngờ là đời sống gia đình của bạn, mà trước đây có một số người cho là đẹp đôi, lý tưởng và tràn đầy hạnh phúc, lại chỉ tràn ngập oan trái, khổ lụy như vậy…

Thứ Tư, 22 tháng 6, 2022

Tranh Thơ

CHÚT HỒN PHAI 



Thơ - TT/ VŨ KHÚC MÂY




CÕI TẠM

Cõi tạm nằm chênh vênh
Có bờ sâu dốc đỗ
Có hồn em rất nhỏ
Vỗ về đêm phố mưa

Cõi tạm sầu vu vơ
Áo đùa cơn gió nhớ
Thắp tình trong nắng đỏ
Chiều nhang khói xanh xưa

Cõi tạm dòng sông khua
Ngọt ngào con nước trở
Ngát bình minh đứng đợi
Hoàng hôn tắt bụi mờ

Cõi tạm nằm im mơ
Tóc mùi thơm giấc ngủ
Mắt sâu lòng biển gọi
Quên từng kiếp dại khờ.

6/012
Cát Tưởng


Thứ Hai, 13 tháng 6, 2022

TT/ VŨ KHÚC MÂY


Có Là Chi… như Mộng

Không còn mưa nắng hừng lên trong vắt
Hái nhánh hoa đời mỏng mảnh kết duyên thơ
Gõ nhịp tình riêng réo rắt khúc mong chờ
Tầm tay với nửa gần, xa vô tận...
Không còn đêm, ngày bừng cơn tỉnh-thức
Cho tháng năm dài mở ngỏ cánh chim bay
Nương gượng trên tay từng ngọt, đắng, chưa phai !
Xin giữ lại chút hồn nhiên, sám hối…
Không còn quanh sóng thời gian bủa lối
Cất bước đi trời đất vẫn bao la
Cây cỏ, chim muông, giòng suối mát tim ta
Tin yêu hai chữ đơm loài hoa hạnh phúc
Tình có đi xa hồn buồn ngơ ở lại
Duyên dẫu hợp tan bèo nước cuốn hoa trôi
Có những tin yêu đẹp mỗi lúc, mỗi thời
Đời bóng ảo có là chi, như mộng !

Cát Tưởng

Thứ Năm, 9 tháng 6, 2022

Tâm Linh-Tôn Giáo

NHỮNG HUYỀN KÝ TÔN GIÁO VỀ THỜI MẠT PHÁP

I. Phật giáo

Triết lý Phật giáo nói đến định luật Thành, Trụ, Hoại, Không và bốn giai đoạn nầy cứ luân hồi mãi. Như vậy, giai đoạn Hoại, Không là thời kỳ cuối của chu kỳ thành lập Vũ Trụ, vạn vật.
Muôn vật giữa đời, có thịnh tất có suy, dù cho đạo pháp của Phật cũng vậy. Nhưng động cơ chánh trong sự suy vong của nền đạo là do con người chớ không phải do giáo pháp. Như hiện thời có thể nói Tam-tạng Kinh-điển đầy đủ hơn xưa, nhưng sở dĩ gọi là mạt-pháp, vì con người kém đạo đức, căn lành, không giữ đúng theo lời dạy của Phật. Cho nên người xưa có câu: “Nhơn năng hoằng đạo, phi đạo hoằng nhơn”, chính  là ý nầy, “Người hay mở mang cho đạo, không phải đạo mở mang cho người”, câu nầy chỉ có ý nghĩa phiến diện!
Về đạo Phật, theo thuyết tam thời, thì hiện tại là thời mạt-pháp; theo thuyết ngũ thời, hiện tại chính nhằm thời đấu tranh. Từ đây về sau, cứ đúng theo thật tế mà nói, Phật-pháp có ở trong tình trạng tiệm suy, nếu có vùng dậy cũng chỉ trong giai đoạn tạm thời, hay hoặc chỉ có ảnh hưởng bên ngoài. Vậy, nhất là hàng Phật-tử, càng nên cố gắng thật học, thật tu, để duy trì pháp vận, lợi ích thế gian, và phải làm với hết sức của mình.
Theo Kinh Phật thì Đức Thích Ca có tiên tri: Sau nầy vào thời Mạt pháp sẽ có Đức Phật Di Lặc ra đời, là một vị Phật thứ năm trong 5 vị Phật. Phật Di Lặc là một vị Bồ Tát(*)  sẽ nối tiếp Đức Thích Ca lập ra Hội Long Hoa để hóa độ chúng sanh. Hết thạnh rồi suy, hết suy lại thạnh, Phật Thích-Ca đã nhập diệt, Ðức Di-Lặc sẽ kế tiếp giáng sinh, nên chung qui chánh-pháp vẫn là bất diệt. Từ khi Phật Tích Ca tịch diệt đến nay, theo Kinh Phật, chia ra làm ba thời ký: Chánh pháp, Tượng Pháp và Mạt Pháp.

Thứ Năm, 18 tháng 11, 2021

Chủ Nhật, 17 tháng 1, 2021

Thơ Cát Tưởng / Thi Tập Vũ Khúc Mây


VŨ KHÚC MÂY     

Mây hợp, mây tan...Mây muôn hình dáng, sắc màu...
Mây khóc, mây cười cùng nắng mưa
Mây bay bay mãi tự ngàn xưa
Mây còn rong ruổi đến ngàn sau...
Mây treo lơ lững giữa tầng mây
Mây hát thênh thang chẳng tháng ngày
Mây say nhân thế giọt tình đầy
Mây sầu lướt thướt nép vào mây
Mây trên cao vút...mây chìm thấp
Mây đùa cùng sóng ngất trời mây
Mây đưa mùa đến, tiễn mùa đi
Ngơ ngẩn cùng mây mấy xuân thì
Mây đan mây kết nghìn hư ảnh...
Mây trong hồn vắng nẻo tình si !
Mây ở nơi đâu chẳng mấy khi
Lang thang cùng khắp dáng mây đi
Mẹ đã ru con trời mây ấy...
Ngàn mây rũ úa phút biệt ly !
Mây dệt ngàn hoa muôn sắc hương
Mây giữ cho mây nét vô thường...
Mây lên chuỗi tiếp hồn xanh biếc
Rộng mở hư không đón tình mây
Mây như e thẹn...ẩn vào mây
Cho gió xôn xao mõn tình gầy
Khoát áo hoàng hôn mây hồng tiá
Cười biển thênh thang mây trắng bay
Đỉnh cao nỗi nhớ...Xám chân mây !
Vầng thơ dệt mãi những mộng đầy
Một thoáng hư vô là mây đó
Trăng còn soi bóng giữa lòng mây !

Cát Tưởng

Chủ Nhật, 10 tháng 1, 2021

Thơ Cát Tưởng / Chút hồn phai


Chút Hồn Phai 

Chẳng có chi đâu giữa cuộc phai

Tựa "bài thơ cũ" nét cũng phai

Nét phai những chữ bài thơ cũ

Trả bước chân xưa nắng có hay

Từng giọt mưa qua rẽ bóng mây

Mênh mang gót nhỏ lá thu gầy

Lá ngây đùa gió tình chưa cũ

Tình cũ hồn thơ ở lại đây

Thương qúa đời như sắc hồng phai

Nước biếc rong rêu cuốn đường dài

Tình đuổi hư không vòng tay mõi

Nụ hôn còn thắm mộng chiều say

Hồn cũ lặng mơ giữa giấc mơ

Giữa giấc phiêu du vẩy gọi về

Khẽ khàng nhặt lại bài thơ cũ

Có là "tựa cũ" một trời mây !

CátTưởng