Hiển thị các bài đăng có nhãn Bên Đời Gió Cuốn. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Bên Đời Gió Cuốn. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Năm, 14 tháng 2, 2013

    BÊN  ĐỜI  GIÓ  CUỐN                                                        

                  Một lúc nào bất ngờ  trời trở gió ở  vùng đất xa thẳm này , vào cái thời khắc  không báo trước , tâm hồn tôi như một ngăn kéo rộng mở và  từ đó  những niềm vui  xưa   sẽ tràn ra , thật  nhanh và mãnh  liệt . Chúng làm tôi run lên trong khoảng khắc  khi  tôi đang đi  bộ trên dường , khi  đang cặm cụi  làm việc  hoặc  khi  đang   đãng  nhìn  trời . Nơi tôi ở   nắng vàng trải  dài trên  đồng cỏ  mênh mông , có gió đem hơi  nóng  sa  mạc  thổi dạt  dào ngược  ra  biển cả , có những hàng  cây sồi vững  chãi  quanh  năm  xanh    chịu đựng . Theo  gió tôi  đi , không  thể  lựa  chọn nhiều  vì cuộc  sống   một  giòng chảy miên viễn qua  những thác ghềnh . Tuy  nhiên  khi có cơ  hội  nhớ lại, tôi  thấy  tôi vẫn   một    với  tâm hồn  mong  manh  đứng  một  bên  lề  nhìn  người  ta ngược xuôi  thành  đạt
Và ở nơi đây , có một đôi mắt xanh thẳm nhìn thấu suốt tâm hồn tôi  bằng nỗi niềm thương cảm, buồn phiền , lo âu , nâng đỡ . Người có đôi mắt ấy chỉ cho tôi  ý tưởng tranh đấu và tiến tới , là một chỗ tựa lưng cho tôi trong cái thế giới xa lạ đầy khác biệt mà tôi sẽ sống hết cuộc đời mình . Anh cũng chính là người  theo dõi và diễn tả cho tôi biết đôi mắt tôi rạng rỡ khác thường ,  khuôn mặt tôi linh động , bừng sáng hoặc tiếng cười tôi trong trẻo vang lên trong những khi tôi nhắc đến các bạn học hoặc khi tôi nói chuyện với các bạn ở xa bằng điện thoại hàng giờ đồng hồ . Thời gi  tiền bạc , làm sao mà quên được  , nhưng tiền bạc nào có thể sánh vi    kỷ niệm thơ trẻ đầy xúc động đầu đi ???

Ngày xưa Bà Nội tôi thường hỏi tôi một cách âu yếm : “ Lũ chúng mày chuyện gì mà lắm thế ?”…Bố Mẹ tôi cũng hay ngạc nhiên mỗi khi nhận được một cú điện thoại từ xa  : “ Lại bạn của con nữa này! “…  Bây giờ thì chịu thôi , làm sao giải thích  cho người yêu dấu hiểu , chuyện trường , chuyện lớp , chuyện đầu cua tai nheo thời đi học ,  thời con gái , những chuyện mà  một số người sẽ không bao giờ thèm nhớ tới vì nó không liên quan đến vật chất   nhưng với tôi , chúng là gia tài tôi mang theo đến xứ người .  Cô bé mười lăm tuổi trong tôi hình như chưa bao giờ  trưởng thành !  Chỉ cần một  làn gió  nào đó chạm nhẹ vào nỗi nhớ , là  tôi lại rùng mình trở về tôi của  ngày tháng xa mờ...