Triết lý Phật giáo nói đến định luật Thành, Trụ, Hoại,
Không và bốn giai đoạn nầy cứ luân hồi mãi. Như vậy, giai đoạn Hoại, Không là
thời kỳ cuối của chu kỳ thành lập Vũ Trụ, vạn vật.
Muôn vật giữa đời, có thạnh tất có suy, dù cho đạo
pháp của Phật cũng vậy. Nhưng động cơ chánh trong sự suy vong của nền đạo là do
con người chớ không phải do giáo pháp. Như hiện thời có thể nói Tam-tạng
Kinh-điển đầy đủ hơn xưa, nhưng sở dĩ gọi là mạt-pháp, vì con người kém đạo đức,
căn lành, không giữ đúng theo lời dạy của Phật. Cho nên người xưa có câu: “Nhơn
năng hoằng đạo, phi đạo hoằng nhơn”, chính
là ý nầy, “Người hay mở mang cho đạo, không phải đạo mở mang cho người”,
tuy câu nầy chỉ có ý nghĩa phiến diện !